Tôi viết bài này với một chút ngại, vì tôi sắp thành thật một điều không hay ho gì về chính mình. Nhưng tôi nghĩ, chỉ có thành thật thì câu chuyện mới đáng kể.
Sự thật là: có một quãng thời gian, tôi từng nghĩ người thầy của tôi bây giờ, luật sư và diễn giả Phạm Thành Long, là một người “lùa gà”.
Tôi biết tới thầy như bao người khác
Tôi biết tới thầy y hệt rất nhiều người: qua mạng xã hội. Lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại thấy một video thầy dạy làm giàu, dạy tư duy. Và thú thật, hồi đó tôi lướt qua. Trong đầu tôi mặc định luôn: lại một ông dạy làm giàu trên mạng, chắc cũng như bao người khác thôi. Tôi không để tâm.
Rồi có một cơ duyên làm tôi phải dừng lại.
Vợ tôi có một người thầy. Với riêng tôi, anh ấy đã là một tấm gương, một người tôi ngưỡng mộ từ trước đó. Vậy mà một ngày tôi phát hiện ra: chính người tôi coi là idol ấy, lại là học trò của Phạm Thành Long.
Điều đó làm tôi khựng lại. Nếu một người giỏi tới mức tôi phải ngưỡng mộ mà vẫn đi học ông ấy, thì hoặc là tôi đã nhìn sai, hoặc là có gì đó tôi chưa thấy. Tính tôi vốn tò mò. Tôi muốn tự mình kiểm chứng: ông này có thật sự giỏi không, hay chỉ là hào nhoáng bên ngoài.
Tôi đi học với tâm thế khoanh tay
Thế là tôi đăng ký. Ban đầu chỉ là vài khóa học lẻ.

Nhưng tôi phải thành thật về cái tâm thế lúc đi học. Khi đó, tôi thấy mình đã là một người thành công so với tuổi. Tôi có sự nghiệp, có tiền, có tài sản. Nên tôi bước vào lớp không phải với tâm thế của một học trò. Tôi bước vào để “xem ông này là ai, ông dạy được cái gì”. Kiểu một người đứng khoanh tay, thử thách.
Buồn cười là lần đầu đi học tôi còn ăn mặc chỉn chu như một nghệ sĩ, để còn chụp một tấm ảnh với thầy cho đẹp. Sau này khá nhiều anh em đồng đội kể lại, lần đầu gặp Thắng họ nghĩ tôi là nghệ sĩ, là người gì đó không giống số đông ở đây, và hơi khó gần. Tôi không trách họ. Đó đúng là tôi: tôi ít nói khi chưa thật sự biết người đối diện là ai. Còn khi đã quen, đã tin rồi, thì tôi nói nhiều lắm.

Rồi cái tôi của tôi tự rơi xuống lúc nào không hay
Học thêm một, hai khóa nữa, cái thái độ khoanh tay của tôi tự nó rơi xuống lúc nào không biết. Tôi bắt đầu thật sự hiểu thầy. Hiểu thầy dạy cái gì, và quan trọng hơn, hiểu thầy có thể mang lại điều gì cho một người học nghiêm túc. Không phải mấy lời hứa hào nhoáng mà trước đó tôi tự gán cho thầy trong đầu. Mà là tư duy. Là cách nhìn cuộc sống, nhìn xã hội, nhìn đồng tiền, những thứ mà trước đó chưa ai khai mở cho tôi tới nơi tới chốn như vậy.
Tôi nhận ra, người “lùa gà” trong đầu tôi ngày trước không phải là thầy. Đó là định kiến của chính tôi, cái định kiến tôi dán lên một người mà tôi còn chưa từng ngồi nghe cho tử tế một lần.
Quyết định mà tới giờ tôi vẫn biết ơn
Và tôi đưa ra một quyết định mà tới hôm nay tôi vẫn biết ơn chính mình vì đã dám: tôi đăng ký tham gia cộng đồng của thầy.

Không chỉ để học thầy. Mà để được ở trong một cộng đồng tinh hoa, học từ những anh chị đi trước, những người cũng đang miệt mài trở nên tốt hơn mỗi ngày. Ở đó tôi hiểu ra một điều: người muốn đi xa thì khó mà đi một mình, và chọn đúng người để đi cùng, đúng người để học, nhiều khi còn quan trọng hơn cả sự nỗ lực.
Với tôi, đó là một bước ngoặt của cuộc đời
Tôi không nói quá. Ngày tôi chịu đặt cái tôi của mình xuống để thật sự làm một người học trò, đó là ngày cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác.

Cho tới bây giờ, tôi vẫn đi trên con đường ấy. Vẫn học, vẫn hi vọng, vẫn nỗ lực mỗi ngày để tạo ra một giá trị nào đó. Cho chính mình. Cho gia đình mình. Và nếu may mắn, cho cả xã hội. Tất cả bắt đầu từ một quyết định giản dị mà không hề dễ: chịu cúi mình xuống để trở thành học trò của một người thầy lớn.
Nếu bạn đọc bài này mà cũng đang ở đâu đó trong cộng đồng của thầy, hẳn bạn hiểu tôi đang nói gì. Còn nếu bạn vẫn đang đứng ngoài, hoài nghi, y như tôi ngày trước, thì tôi chỉ xin kể lại câu chuyện của mình, không thuyết phục bạn điều gì cả.
Tôi từng nghĩ thầy là dân lùa gà. Hôm nay, tôi gọi thầy là một trong những người thầy lớn nhất của đời mình. Khoảng cách giữa hai câu đó, hóa ra không nằm ở chỗ thầy đã đổi khác. Mà ở chỗ tôi đã chịu mở lòng ra để học.
Đoàn Minh Thắng. Một học trò của luật sư, diễn giả Phạm Thành Long. Viết ở mục Người trong giới, về những người đã đi qua đời tôi và để lại một điều gì đó.

Leave a Reply