Author: thangips92

  • Nữ luật sư Minh Trang và buổi học AI: khi người theo đuổi luật pháp cũng cần một trợ lý thông minh

    Nữ luật sư Minh Trang và buổi học AI: khi người theo đuổi luật pháp cũng cần một trợ lý thông minh

    Khi nhắc tới chuyện học AI, nhiều người mặc định đó là sân chơi của dân kinh doanh, của nhân viên marketing hay nhân viên bán hàng. Nhưng trong lớp học một kèm một hôm nay của tôi là một người thuộc một nghề rất khác: một nữ luật sư.

    Chị tên là Minh Trang, luật sư chuyên về tố tụng dân sự và hình sự. Một nghề của sự chính xác, của những con chữ có sức nặng, nơi một câu trong văn bản luật cũng có thể ảnh hưởng tới quyền lợi của cả một con người.

    Luật sư Minh Trang, người theo đuổi lĩnh vực tố tụng dân sự và hình sự.
    Luật sư Minh Trang, người theo đuổi lĩnh vực tố tụng dân sự và hình sự.

    Vì sao một luật sư lại tìm tới AI

    Chị Trang tới với AI không phải để nó thay chị làm nghề. Không một công cụ nào thay được cái đầu và trách nhiệm của một luật sư. Chị tìm tới AI để làm tốt hơn và nhanh hơn những phần việc vốn ngốn rất nhiều thời gian của mình.

    Chị chia sẻ với tôi những mục tiêu rất rõ ràng. Đó là quy chuẩn hóa và cập nhật nhanh các văn bản luật vốn thay đổi liên tục. Là hỗ trợ soạn thảo các văn bản pháp lý một cách gọn gàng. Là tra cứu nhanh thay vì lật từng trang tài liệu. Là có thêm một trợ lý đắc lực trong quá trình tư vấn pháp lý cho thân chủ, và còn nhiều mục tiêu khác nữa.

    Luật sư Minh Trang chia sẻ sau buổi học một kèm một về ứng dụng AI.

    Điều tôi luôn nhấn mạnh với chị, và cũng muốn nói rõ ở đây, là AI đóng vai người hỗ trợ. Nó giúp chị soạn nhanh, tra nhanh, sắp xếp gọn. Nhưng người đọc lại, kiểm chứng và chịu trách nhiệm cuối cùng vẫn luôn là luật sư. Trong một nghề như luật, ranh giới đó phải rất rạch ròi, và chính chị là người hiểu điều đó hơn ai hết.

    Học AI không phân biệt ngành nghề

    Điều đáng nói ở buổi học hôm nay không nằm ở một kỹ thuật nào cả. Nó nằm ở chính con người ngồi trước mặt tôi.

    Bởi học viên của tôi không chỉ có doanh nhân, không chỉ có dân marketing hay nhân viên kinh doanh. Họ đến từ đủ mọi ngành nghề. Có kế toán, có kiểm toán, có người làm hành chính, và nay có cả một luật sư. Mỗi người một công việc, nhưng đều gặp nhau ở một điểm chung: ai cũng có những phần việc lặp đi lặp lại, nặng nhọc, mà AI có thể gánh bớt để họ tập trung vào phần giá trị nhất của nghề mình.

    Đó là lý do tôi tin AI không phải là câu chuyện của riêng một giới nào. Dù bạn đang làm nghề gì, luôn có một cách để AI giúp bạn làm nghề đó tốt hơn. Việc của bạn chỉ là bắt đầu, và tìm đúng người đồng hành để không đi lạc.

    Đoàn Minh Thắng. Tôi trực tiếp hướng dẫn học viên ở đủ mọi ngành nghề đưa AI vào công việc thật của họ, một cách bài bản và có trách nhiệm.

  • Doanh nhân ngành in ấn và chè Thái Nguyên bị cuốn hút khi thấy AI thật sự giúp mình bán hàng

    Doanh nhân ngành in ấn và chè Thái Nguyên bị cuốn hút khi thấy AI thật sự giúp mình bán hàng

    Có những buổi học một kèm một mà tôi nhớ rất lâu, không phải vì tôi dạy được nhiều, mà vì tôi thấy rõ khoảnh khắc một người thay đổi cách nhìn. Buổi học với người học viên này là một buổi như vậy.

    Anh là một doanh nhân đã nhiều năm trong lĩnh vực in ấn. Gần đây, anh phát triển thêm một mảng rất đặc biệt, đó là kinh doanh chè Thái Nguyên, nghề truyền thống của gia đình anh. Một bên là ngành nghề anh đã quen tay, một bên là tâm huyết mang hương vị quê hương đi xa hơn. Và cả hai đều quy về đúng một bài toán mà anh trăn trở nhất: làm sao để bán hàng tốt hơn.

    Anh học viên tại chính xưởng sản xuất của mình, nơi mỗi ngày anh vẫn trực tiếp đứng máy và lo từng đơn hàng.
    Anh học viên tại chính xưởng sản xuất của mình, nơi mỗi ngày anh vẫn trực tiếp đứng máy và lo từng đơn hàng.

    Điều anh cần không phải là lý thuyết, mà là bán được hàng

    Tôi quý những người học như anh, vì anh rất rõ ràng về thứ mình cần. Anh không tìm tới AI vì thấy nó đang là trào lưu. Anh tìm tới vì anh muốn biết, một cách thực tế nhất, rằng công cụ này có giúp anh bán được nhiều hàng hơn hay không.

    Vậy nên trong buổi học, tôi không nói với anh những khái niệm xa vời. Tôi bắt tay ngay vào đúng công việc bán hàng của anh. Chúng tôi cùng nhau dùng AI để hiểu khách hàng, để dựng nội dung giới thiệu sản phẩm, để chuẩn bị những gì cần nói khi tiếp cận một người mua chè, một đại lý in ấn.

    Anh chia sẻ ngay sau buổi học một kèm một về ứng dụng AI vào bán hàng.

    Khoảnh khắc anh bị cuốn hút

    Và rồi tôi nhìn thấy điều mình chờ đợi. Anh thật sự bị cuốn hút trước sức mạnh mà AI làm được, ngay trong chính công việc mà anh cần nhất. Những việc trước đây anh nghĩ phải mất rất nhiều thời gian, hoặc phải thuê người mới làm được, thì nay chỉ trong buổi học anh đã tự tay làm ra, nhanh và gọn.

    Với một người làm kinh doanh, không có gì thuyết phục hơn việc tận mắt thấy công cụ đó giúp mình đến gần hơn với một đơn hàng. Anh không còn nhìn AI như một thứ công nghệ mơ hồ nữa. Anh nhìn nó như một người trợ lý bán hàng đắc lực, luôn sẵn sàng bên cạnh mình.

    Điều tôi muốn gửi tới bạn

    Mỗi ngày tôi vẫn ngồi bên chiếc laptop này, khi thì trong một buổi học đông người, khi thì một kèm một như hôm nay, để cùng các anh chị chủ doanh nghiệp đưa AI vào công việc thật của họ.

    Không gian học của tôi, nơi tôi đồng hành cùng các chủ doanh nghiệp mỗi ngày, cả trong những buổi học nhóm lẫn một kèm một.
    Không gian học của tôi, nơi tôi đồng hành cùng các chủ doanh nghiệp mỗi ngày, cả trong những buổi học nhóm lẫn một kèm một.

    Tôi kể câu chuyện này không phải để nói AI kỳ diệu. Tôi kể vì tôi tin rằng, dù bạn đang bán bất cứ thứ gì, từ những tấm in ấn cho tới từng gói chè quê, AI đều có thể trở thành cánh tay phải giúp bạn bán hàng tốt hơn.

    Quan trọng là bạn đừng học AI theo kiểu chung chung, mà hãy đưa nó vào đúng công việc thật của mình. Khi đó, giống như người học viên của tôi, bạn sẽ tự mình thốt lên vì không ngờ nó lại làm được nhiều đến thế.

    Đoàn Minh Thắng. Tôi trực tiếp hướng dẫn các chủ doanh nghiệp đưa AI vào công việc kinh doanh và bán hàng thật của họ.

  • Nữ doanh nhân 21 năm ngành ổ khóa và buổi học khiến chị thốt lên: không ngờ làm kênh lại dễ đến vậy

    Nữ doanh nhân 21 năm ngành ổ khóa và buổi học khiến chị thốt lên: không ngờ làm kênh lại dễ đến vậy

    Hôm nay, ngày 8 tháng 9 năm 2026, tôi có một buổi học đầu tiên với một người học viên đặc biệt. Chị là một nữ doanh nhân đã hai mươi mốt năm gắn bó với một lĩnh vực rất riêng: ổ khóa điện tử.

    Hai mươi mốt năm trong nghề, chị là chuyên gia thực thụ về sản phẩm của mình. Nhưng có một điều làm chị trăn trở suốt một thời gian dài, đó là chị ao ước xây được một kênh riêng trên mạng xã hội, để bán được nhiều hàng hơn qua kênh online, tới các cửa hàng, các đại lý sỉ. Chị biết cơ hội nằm ở đó, chỉ là chị không biết phải bắt đầu như thế nào.

    Nỗi hoang mang mà rất nhiều người đang gặp

    Chị kể với tôi rằng chị đã nghe rất nhiều chuyên gia dạy cách xây kênh. Nghe càng nhiều, chị lại càng hoang mang. Mỗi người nói một kiểu, đâu đâu cũng là những công thức nghe rất kêu, nhưng quay về với sản phẩm ổ khóa điện tử của mình, chị vẫn không biết mình sẽ quay gì, nói gì, và bắt đầu từ đâu.

    Tôi tin đây không phải nỗi lòng của riêng chị. Rất nhiều chủ doanh nghiệp giỏi nghề đang mắc kẹt ở đúng chỗ này. Họ không thiếu sản phẩm tốt, họ chỉ thiếu một người chỉ cho họ con đường rõ ràng, hợp với chính ngành của họ.

    Chỉ một buổi, mọi thứ sáng ra

    Trong buổi học đầu tiên hôm nay, tôi không dạy chị những công thức chung chung. Tôi ngồi cùng chị, hiểu sản phẩm của chị, hiểu khách hàng của chị là ai, và từ đó cùng chị vạch ra một định hướng làm kênh của riêng chị.

    Và rồi khoảnh khắc tôi chờ đợi nhất đã đến. Chị thốt lên rằng không ngờ mình lại có nhiều ý tưởng đến vậy, không ngờ việc làm kênh lại có thể dễ dàng đến thế. Ánh mắt của một người vừa gỡ được nút thắt trong lòng, với tôi, là phần thưởng lớn nhất.

    Chị chia sẻ ngay sau buổi học đầu tiên, ngày 8 tháng 9 năm 2026.

    Điều tôi muốn bạn mang về từ câu chuyện này

    Xây dựng thương hiệu cá nhân và làm kênh trên mạng xã hội chưa bao giờ là một công thức chung cho tất cả mọi người. Cái sai của nhiều người là cố nhồi một khuôn mẫu có sẵn vào một ngành nghề hoàn toàn khác biệt, để rồi càng học càng rối.

    Điều thật sự cần là một định hướng đúng, xuất phát từ chính sản phẩm và con người của bạn. Khi có đúng định hướng đó, bạn sẽ nhận ra mình có nhiều điều để kể hơn mình tưởng, và mọi thứ trở nên nhẹ nhàng đến bất ngờ, giống như chị học viên của tôi hôm nay.

    Nếu bạn cũng đang loay hoay muốn xây kênh cho chính mình mà chưa tìm ra lối đi, tôi mong câu chuyện nhỏ này cho bạn thêm một niềm tin: con đường đó có thật, và nó gần hơn bạn nghĩ.

    Đoàn Minh Thắng. Tôi trực tiếp hướng dẫn học viên quay dựng video và xây dựng thương hiệu cá nhân trên mạng xã hội, đi ra từ chính sản phẩm của mỗi người.

  • Nhờ xây dựng thương hiệu cá nhân trên mạng xã hội, tôi có được những thành quả hôm nay

    Nhờ xây dựng thương hiệu cá nhân trên mạng xã hội, tôi có được những thành quả hôm nay

    Vài năm trước, tôi cũng chỉ là một người bình thường như bao người khác trên mạng xã hội. Không ai biết tôi là ai. Hôm nay, khi ngồi nhìn lại, tôi nhận ra rất nhiều thứ đang đến với mình đều bắt nguồn từ đúng một việc: tôi đã kiên trì xây dựng thương hiệu cá nhân của mình trên mạng xã hội.

    Tôi muốn kể thật, kèm theo vài bằng chứng, không phải để khoe, mà để bạn thấy một điều: thương hiệu cá nhân là một loại tài sản. Và tôi sẽ đặt cho bạn một câu hỏi ở cuối bài.

    Khi bạn có thương hiệu, các nhãn hàng tự tìm tới bạn

    Điều rõ ràng nhất là tôi trở thành một KOL. Rất nhiều nhãn hàng, thương hiệu lớn chủ động nhắn tin, lập hẳn nhóm làm việc để booking quảng cáo với tôi. Tôi không phải đi chào mời ai cả. Họ tìm tới, vì cái tên và tệp khán giả mà tôi đã gây dựng.

    Một nhãn hàng lập nhóm làm việc trực tiếp để booking nội dung trên kênh của tôi.
    Một nhãn hàng lập nhóm làm việc trực tiếp để booking nội dung trên kênh của tôi.
    Có cả những lời mời booking kênh cho phim chiếu rạp.
    Có cả những lời mời booking kênh cho phim chiếu rạp.

    Mỗi lời mời như vậy là một nguồn thu nhập. Nhưng quan trọng hơn tiền, nó là bằng chứng cho thấy thị trường đã công nhận thương hiệu của tôi có giá trị.

    Affiliate: một mỏ vàng mà tôi còn chưa khai thác hết

    Bên cạnh booking, tôi còn có thể kiếm tiền rất tốt từ affiliate, tức là bán hàng qua đường dẫn tiếp thị. Đây là một giao dịch thu nhập từ TikTok Shop của tôi.

    Một giao dịch thu nhập từ TikTok Shop đã hoàn tất.
    Một giao dịch thu nhập từ TikTok Shop đã hoàn tất.

    Và tôi nói thật lòng: con số này chưa phải là giới hạn. Vì cá nhân tôi quá nhiều việc, nên affiliate tôi mới chỉ làm theo các booking có sẵn, chứ chưa thật sự ngồi xuống làm nó một cách nghiêm túc. Tôi tin rằng nếu dồn sức vào, con số đó có thể gấp nhiều lần. Đó là dư địa mà thương hiệu cá nhân mở ra cho tôi, chỉ là tôi chưa dùng hết.

    Sức mạnh của một buổi livestream

    Có một thứ mà chỉ khi có thương hiệu bạn mới cảm nhận được, đó là sức hút khi lên sóng trực tiếp. Đây là thống kê của một buổi livestream của tôi.

    Chỉ một buổi live khoảng một tiếng: hơn 12.000 lượt xem, gần 900 bình luận, hàng trăm người theo dõi mới.
    Chỉ một buổi live khoảng một tiếng: hơn 12.000 lượt xem, gần 900 bình luận, hàng trăm người theo dõi mới.

    Chỉ trong khoảng một tiếng lên sóng, tôi thu hút hơn mười hai nghìn lượt xem, gần chín trăm bình luận, và hàng trăm người theo dõi mới. Cộng dồn lại qua nhiều buổi, đó là hàng nghìn lượt tương tác và hàng chục nghìn con người biết đến tôi. Một người bình thường muốn có chừng đó sự chú ý trong một giờ đồng hồ là điều gần như không thể.

    Vậy tôi hỏi bạn: tất cả những điều đó, có giá trị không?

    Nhãn hàng tự tìm tới, thu nhập từ affiliate, hàng chục nghìn người lắng nghe mình mỗi khi lên sóng. Bạn hãy tự trả lời: những thứ đó có đáng giá không?

    Với tôi, câu trả lời đã quá rõ. Nhưng điều tôi muốn bạn thấy không nằm ở mấy con số. Tiền từ một hợp đồng rồi sẽ tiêu hết. Cái ở lại, cái sinh ra tất cả những cơ hội trên, chính là thương hiệu cá nhân. Đó là sự tin tưởng và chú ý mà bạn gây dựng được, một thứ tài sản mà không một quảng cáo ngắn hạn nào mua nổi.

    Và tin tốt là: thương hiệu cá nhân không phải đặc quyền của riêng ai. Nó là thứ mà bất kỳ ai trong chúng ta, kể cả bạn, đều có thể bắt đầu xây dựng ngay từ hôm nay.

    Đoàn Minh Thắng. Tôi chia sẻ hành trình xây dựng thương hiệu cá nhân từ chính những gì mình đã và đang trải qua.

  • Đừng coi thường khách hàng nhỏ: điều SME làm rất vất vả ngày xưa, nay AI làm với chi phí gần bằng 0

    Đừng coi thường khách hàng nhỏ: điều SME làm rất vất vả ngày xưa, nay AI làm với chi phí gần bằng 0

    Tôi vừa đọc lại một chương sách khiến tôi phải dừng lại rất lâu. Tên chương chỉ vỏn vẹn năm chữ: đừng coi thường khách hàng nhỏ.

    Có thể bạn đã từng nghe về khái niệm này, có thể chưa. Nhưng với một doanh nghiệp SME, tôi tin đây thật sự là một trong những cốt lõi của sự phát triển. Một khách hàng cũ quay lại, một khách hàng nhỏ được chăm sóc tử tế, đôi khi giá trị hơn cả chục khách hàng mới mà bạn phải đốt tiền quảng cáo mới có được.

    Chăm khách hàng nhỏ chưa bao giờ là chuyện dễ

    Nói thì dễ, làm mới khó. Việc chăm sóc, quan tâm và đãi ngộ những khách hàng nhỏ không hề đơn giản. Bởi mỗi người một thói quen tiêu dùng khác lạ, và quan trọng hơn, số lượng của họ cực kỳ lớn.

    Nhiều năm về trước, những doanh nghiệp thành công trong việc không coi thường khách hàng nhỏ đều phải trả một cái giá không rẻ. Họ làm rất nhiều cách thủ công, tốn rất nhiều nhân lực, và chi một khoản marketing lớn chỉ để giữ cho từng vị khách nhỏ cảm thấy mình được quan tâm. Đó là cuộc chơi mà trước đây gần như chỉ những công ty lớn mới đủ sức theo.

    Vừa dạy lớp AI vừa đọc sách
    Tôi vẫn tự đọc, tự ghi. AI không đọc thay tôi, nó chỉ giúp tôi làm được nhiều hơn từ những gì tôi đã hiểu.

    Ngày nay, AI thay đổi hoàn toàn cuộc chơi đó

    Đây là điều làm tôi hào hứng nhất. Cùng với AI, chúng ta có thể tối ưu hoá việc chăm sóc khách hàng nhỏ với chi phí gần như bằng không.

    AI giúp bạn nhớ từng khách hàng, hiểu thói quen của họ, tự động nhắc bạn quan tâm đúng lúc, cá nhân hoá từng lời nhắn thay vì gửi đại trà. Việc mà trước đây cần cả một đội ngũ và một ngân sách lớn, giờ một doanh nghiệp nhỏ cũng có thể làm được, đều đặn mỗi ngày, mà không kiệt sức.

    Và chính điều đó sẽ giúp SME của bạn thành công hơn cả những gì bạn mong đợi. Không phải nhờ đốt nhiều tiền hơn, mà nhờ đối xử tử tế và thông minh hơn với chính những khách hàng đang có.

    Tôi vẫn hay nói, AI không làm thay bạn phần suy nghĩ. Bạn vẫn là người hiểu khách hàng của mình nhất. AI chỉ giúp bạn biến sự thấu hiểu đó thành hành động, ở quy mô mà trước đây bạn không thể với tới.

    Khoá AI ứng dụng trong kinh doanh · ưu đãi cực sâu

    Duy nhất một khoá trong tháng 9 sắp diễn ra. Dành cho chủ doanh nghiệp và đội ngũ muốn đưa AI vào việc thật.

    Đăng ký giữ suất tại đây →

    Đoàn Minh Thắng. Tôi đang trực tiếp hướng dẫn các chủ doanh nghiệp đưa AI vào công việc kinh doanh thật mỗi ngày.

  • Marketing không chỉ để thu tiền về túi, mà để xây tài sản thương hiệu trăm năm

    Marketing không chỉ để thu tiền về túi, mà để xây tài sản thương hiệu trăm năm

    Trong một căn phòng, có hơn hai mươi người ngồi trước mặt tôi. Họ đều là chủ doanh nghiệp, từ những công ty nhỏ vài người cho tới những doanh nghiệp có hơn ba trăm nhân sự chính thức. Mỗi người là một chuyên gia thực thụ trong lĩnh vực của họ, người làm nông sản, người làm mỹ phẩm, người sản xuất, người dịch vụ.

    Và họ tìm tới tôi. Không phải để tôi dạy họ cách quản lý nhân sự, cũng không phải để tôi dạy họ làm sao cho sản phẩm tốt hơn. Những việc đó là chuyên môn của họ, họ giỏi hơn tôi rất nhiều. Họ tìm tới tôi với đúng một vai trò: một người làm marketing.

    Việc của tôi là giải phóng tư duy marketing cho người chủ

    Phần lớn các anh chị chủ doanh nghiệp mà tôi gặp đều rất giỏi làm ra sản phẩm, nhưng lại bị mắc kẹt khi nghĩ về chuyện tiếp thị. Họ loay hoay giữa việc quản lý, điều hành, vận hành, và tự hỏi vì sao sản phẩm tốt như vậy mà doanh thu vẫn không bật lên được.

    Việc của tôi là gỡ đúng nút thắt đó. Tôi không ôm phần chuyên môn của họ. Tôi giúp họ giải phóng tư duy về marketing, để họ nhìn ra con đường đưa sản phẩm của mình đến với khách hàng, và gia tăng doanh thu một cách bền vững nhờ tiếp thị. Đặc biệt là marketing online, nơi mà tôi tin phần lớn dư địa tăng trưởng của doanh nghiệp Việt đang nằm ở đó.

    Góc làm việc mỗi ngày của tôi, nơi tôi soạn từng buổi kèm tư duy marketing cho các chủ doanh nghiệp.
    Góc làm việc mỗi ngày của tôi, nơi tôi soạn từng buổi kèm tư duy marketing cho các chủ doanh nghiệp.

    Tôi lấy gì ra để ngồi ở vị trí đó

    Tôi không nói lý thuyết suông. Hơn mười năm làm công ty marketing agency, tôi đã trực tiếp tiếp cận và vận hành marketing cho hàng trăm doanh nghiệp thuộc đủ mọi ngành nghề. Tôi đã đứng ở chỗ thắng, và cũng đã nếm những chiến dịch không như ý.

    Chính cái vốn thực chiến đó, chứ không phải vài cuốn sách, cho tôi đủ kiến thức, kinh nghiệm và trải nghiệm để ngồi cùng một người chủ, nghe câu chuyện của họ, và cùng họ tư duy ra cách tiếp thị tối ưu nhất cho chính sản phẩm của họ. Mỗi doanh nghiệp là một bài toán riêng, không có công thức sao chép, và tôi trân trọng điều đó.

    Câu tôi luôn nói với học viên của mình

    Có một câu tôi nhắc đi nhắc lại trong mỗi buổi học, vì tôi tin nó là gốc rễ của mọi thứ:

    Marketing không phải chỉ hướng tới việc thu tiền về túi, mà marketing còn là để phát triển thương hiệu lâu bền cho sản phẩm của bạn. Đó mới là tài sản giá trị trăm năm.

    Rất nhiều người làm marketing chỉ chạy theo những chiến dịch ngắn hạn, ăn xổi, đốt tiền để có đơn hàng hôm nay rồi ngày mai lại trắng tay. Tôi không phủ nhận doanh thu, doanh thu là oxy của doanh nghiệp. Nhưng nếu chỉ chăm chăm thu tiền mà không xây thương hiệu, thì bạn mãi mãi phải bắt đầu lại từ đầu sau mỗi chiến dịch.

    Thương hiệu mới là thứ ở lại. Là cái tên mà khách hàng nhớ, tin, và tự tìm đến ngay cả khi bạn ngừng quảng cáo. Đó là tài sản mà một doanh nghiệp có thể để lại qua nhiều thế hệ.

    Marketing bền vững không ồn ào, nó là việc làm đều đặn mỗi ngày để xây một cái tên ở lại lâu dài.
    Marketing bền vững không ồn ào, nó là việc làm đều đặn mỗi ngày để xây một cái tên ở lại lâu dài.

    Thuê công ty tôi, hay để nhân sự học trực tiếp, đều có giá trị như nhau

    Nhiều anh chị hỏi tôi nên thuê hẳn công ty của tôi về làm, hay cử nhân sự của mình bỏ thời gian ra học trực tiếp từ tôi. Tôi luôn trả lời thật lòng: cả hai con đường đều có giá trị như nhau.

    Thuê công ty, bạn có một đội ngũ vận hành ngay. Cho nhân sự đi học, bạn xây được năng lực marketing nằm lại bên trong doanh nghiệp của mình. Cái nào cũng đáng, tuỳ vào giai đoạn và nguồn lực của bạn.

    Nhưng có một điều tôi muốn bạn khắc cốt ghi tâm hơn cả hai lựa chọn trên. Điều tồi tệ nhất không phải là làm marketing sai. Điều tồi tệ nhất là đứng yên, sợ sai nên không làm gì cả, để đối thủ đi trước mình từng ngày.

    Vì vậy, câu cuối cùng tôi luôn gửi tới mọi chủ doanh nghiệp là: thà làm sai còn hơn không làm gì. Làm sai thì sửa, và mỗi lần sửa bạn giỏi lên. Còn không làm gì, bạn chỉ có đúng một kết quả, là ở lại phía sau.

    Đoàn Minh Thắng. Hơn mười năm làm marketing agency, đồng hành cùng hàng trăm doanh nghiệp đa ngành, và đang trực tiếp kèm tư duy marketing cho các chủ doanh nghiệp.

  • AI cho doanh nghiệp: khi việc quản lý có kỷ luật, có công thức, còn nhân sự làm nhanh gấp nhiều lần

    AI cho doanh nghiệp: khi việc quản lý có kỷ luật, có công thức, còn nhân sự làm nhanh gấp nhiều lần

    Làm chủ một doanh nghiệp, dù nhỏ hay lớn, đều có chung một cảm giác: lúc nào cũng thiếu thời gian, lúc nào cũng có một đống việc đang chờ. Người chủ ôm hết, các cấp quản lý chạy theo, còn nhân sự thì mỗi người một mớ đầu việc mà làm mãi không hết.

    Tôi đã ở trong cảnh đó nhiều năm. Và tôi nhận ra một điều: phần lớn sự mệt mỏi không nằm ở chỗ chúng ta lười, mà nằm ở chỗ công việc thiếu kỷ luật và thiếu công thức. Mỗi việc làm một kiểu, phụ thuộc vào trí nhớ và tâm trạng của một vài con người. Hôm nay người giỏi nghỉ là cả hệ thống khựng lại.

    AI bước vào đúng chỗ đó. Không phải để thay thế con người, mà để đưa cả doanh nghiệp vào một guồng có kỷ luật, có công thức, làm đâu chắc đó.

    Với người chủ và các cấp quản lý: hết cảnh ôm việc trong đầu

    Việc lớn nhất của một người quản lý không phải là tự tay làm, mà là nhìn được toàn cảnh, sắp xếp đúng việc cho đúng người, và ra quyết định. Nhưng phần lớn thời gian chúng ta lại bị cuốn vào những việc vụn vặt.

    AI giúp tôi làm đúng phần việc của một người quản lý. Tôi giao cho nó cả một mớ thông tin hỗn độn, nó giúp tôi sắp xếp lại thành đầu việc rõ ràng, ai làm gì, khi nào xong. Tôi cần một bản chiến lược kinh doanh cho quý tới, thay vì ngồi nhìn màn hình trắng, tôi có một bản nháp đầy đủ trong vài phút để bắt đầu chỉnh sửa. Tôi muốn ra quyết định, tôi có ngay bảng so sánh các phương án, mặt lợi mặt hại bày ra trước mắt.

    Điều quý nhất không phải là nhanh, mà là kỷ luật. Mọi việc đi qua AI đều được đưa về một khuôn, một công thức. Nhờ vậy chất lượng công việc không còn lên xuống thất thường theo từng người, từng ngày nữa.

    Một lát cắt trong lớp AI tôi đang hướng dẫn cho các chủ doanh nghiệp.

    Với từng bộ phận: làm được những việc mà bình thường rất vất vả

    Đây mới là chỗ tôi thấy AI thay đổi doanh nghiệp rõ nhất. Không phải ở tầng lãnh đạo, mà ở chính những con người làm chuyên môn mỗi ngày.

    Kế toán và tài chính

    Thay vì ngồi nhập liệu thủ công từng dòng, dễ sai dễ sót, AI giúp chuẩn hoá số liệu, gom về đúng khuôn, rồi dựng ra báo cáo tài chính gọn gàng. Việc mà trước đây một người phải cặm cụi cả buổi, giờ rút xuống còn một phần nhỏ thời gian, mà lại chính xác hơn.

    Nhân viên văn phòng và hành chính

    Soạn hợp đồng, làm báo cáo, tổng hợp tài liệu, những việc tưởng nhỏ nhưng ngốn rất nhiều thời gian. AI giúp dựng khung, điền nội dung, kiểm tra lại cho đúng thể thức. Người nhân viên chỉ còn việc rà soát và chịu trách nhiệm ở khâu cuối, thay vì làm lại từ con số không.

    Marketing

    Đây là bộ phận hưởng lợi nhiều nhất. Xây dựng hồ sơ khách hàng, dựng nội dung, edit video, làm hình ảnh, thiết kế cả một trang bán hàng, những việc trước đây phải thuê nhiều người hoặc mất nhiều ngày. Với AI, một nhân sự marketing có thể làm được khối lượng công việc bằng cả một nhóm nhỏ, và làm nhanh hơn rất nhiều.

    Kinh doanh và bán hàng

    Xây dựng hồ sơ từng khách hàng, chuẩn bị kịch bản tư vấn, dựng chiến lược tiếp cận, phân tích vì sao khách chốt hay khách từ chối. AI giúp người bán hàng bước vào mỗi cuộc trò chuyện có sự chuẩn bị, thay vì đi tay không rồi ứng biến.

    Cái được lớn nhất không phải là nhanh, mà là chuẩn

    Nhiều người nghĩ AI chỉ giúp làm nhanh. Đúng, nhưng chưa đủ. Cái được lớn nhất là mọi đầu việc đều có một công thức chung, một tiêu chuẩn chung. Một nhân viên mới vào, dựa trên công thức đó, cũng có thể cho ra kết quả gần bằng người làm lâu năm. Doanh nghiệp bớt phụ thuộc vào một vài cá nhân, và đó chính là lúc nó thật sự vững.

    Tôi vẫn hay nói với các anh chị chủ doanh nghiệp mà tôi đồng hành: AI không lấy đi công việc của ai cả. Nó lấy đi phần việc nặng nhọc, lặp đi lặp lại, để con người được làm đúng phần giá trị nhất của mình, đó là suy nghĩ, quyết định và chịu trách nhiệm.

    Một doanh nghiệp có kỷ luật, có công thức, và có công cụ để mỗi người làm nhanh gấp nhiều lần. Đó không còn là chuyện của tương lai. Đó là việc chúng ta có thể bắt đầu ngay hôm nay.

    Đoàn Minh Thắng. Tôi đang trực tiếp hướng dẫn các chủ doanh nghiệp và đội ngũ của họ đưa AI vào công việc thật mỗi ngày.

  • Tập 3: Người Mỹ giải thích chuyện đảng phái và bầu cử ở Mỹ, có bắt buộc không?

    Tập 3: Người Mỹ giải thích chuyện đảng phái và bầu cử ở Mỹ, có bắt buộc không?

    Tập một, Hùng kể cho tôi nghe về Việt Nam. Tập hai, anh nói thật về nước Mỹ, cả hay lẫn dở. Tới tập ba này, tôi đụng vào một chủ đề mà tôi tò mò từ lâu, và cũng hợp với công việc làm tin của tôi bên kênh Thắng ĐẬM: chuyện chính trị ở Mỹ.

    Tôi không hỏi anh để tranh luận ai đúng ai sai. Tôi hỏi vì muốn hiểu, một cách bình thản, rằng ở Mỹ người ta chọn đảng và đi bầu cử ra sao. Và có vài điều anh kể làm tôi khá bất ngờ.

    Tập 3 buổi trò chuyện với Hùng · kênh Thắng ĐẬM.

    Ở Mỹ có những đảng nào

    Anh giải thích, chính trị Mỹ chủ yếu xoay quanh hai đảng lớn: Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa. Gần như mọi câu chuyện chính trị lớn ở đó đều là cuộc co kéo giữa hai bên này.

    Ngoài ra vẫn có những đảng nhỏ hơn, những ứng viên độc lập, nhưng thực tế sức ảnh hưởng của họ khiêm tốn. Cuộc chơi lớn, phần lớn thời gian, vẫn là của hai đảng kia.

    Điều tôi để ý là cách người Mỹ gắn với đảng, nó không giống như tôi tưởng. Có người theo một đảng gần như là một phần bản sắc, của gia đình, của vùng miền họ lớn lên. Nhưng cũng rất nhiều người đứng ở giữa, không nghiêng hẳn về bên nào.

    Chọn đảng ở Mỹ có bắt buộc không

    Đây là câu tôi hỏi thẳng, và câu trả lời làm tôi hơi bất ngờ: không, hoàn toàn không bắt buộc.

    Anh nói, một người Mỹ có thể đăng ký theo một đảng, hoặc chọn không theo đảng nào cả, đứng ở vị trí độc lập. Không ai ép bạn phải mang một cái nhãn nào lên người. Thích thì ghi danh theo đảng, không thích thì thôi, quyền là của bạn.

    Nghe thì đơn giản, nhưng ngồi nghĩ lại tôi thấy nó nói lên một điều về cách họ nhìn chuyện cá nhân: cái mình tin là chuyện riêng của mình, không phải nghĩa vụ phải khai ra cho ai.

    Còn đi bầu cử, có bắt buộc không

    Câu này thì đúng là làm tôi bất ngờ nhất.

    Ở một số nước trên thế giới, đi bầu là nghĩa vụ, thậm chí không đi còn có thể bị phạt. Nhưng ở Mỹ thì không. Đi bầu là quyền, chứ không phải điều bắt buộc. Anh nói, bạn có thể đi bầu, cũng có thể ở nhà, không ai bắt bạn phải cầm lá phiếu.

    Chính vì vậy mà chuyện có bao nhiêu người thật sự đi bầu luôn là một câu chuyện lớn ở Mỹ. Có những mùa bầu cử, số người đi bầu không cao như người ta tưởng ở một cường quốc. Vì suy cho cùng, mỗi người tự quyết định lá phiếu của mình có đáng để họ bước ra khỏi nhà hay không.

    Nghe tới đây tôi mới thấy, hai chữ tự do mà người ta hay gắn cho nước Mỹ, nó nằm ngay trong cả những chuyện tưởng nhỏ như thế này. Tự do chọn đảng, tự do đi bầu hay không đi. Và đi kèm với cái tự do đó là trách nhiệm mà mỗi người phải tự gánh.

    Vì sao tôi muốn kể lại chuyện này

    Tôi không kể để khen hay chê hệ thống của ai. Mỗi đất nước có một cách vận hành riêng, phù hợp với lịch sử và con người của nó, và tôi không đủ tư cách để phán xét.

    Tôi kể vì làm nội dung tin tức mỗi ngày bên kênh Thắng ĐẬM, tôi tin một điều: muốn nói về thế giới cho tử tế, trước hết mình phải hiểu nó cho đúng. Và cách nhanh nhất để hiểu một nơi, là ngồi nghe một người đã sống thật ở đó kể lại, thay vì đọc vài dòng trên mạng rồi vội vàng kết luận.

    Hùng đã cho tôi đúng điều đó: một góc nhìn từ bên trong, bình thản và thành thật.

    Vậy tôi để lại cho bạn câu hỏi của tập ba. Nếu đi bầu là quyền chứ không phải nghĩa vụ, thì theo bạn, một lá phiếu tự nguyện có giá trị hơn hay kém một lá phiếu bắt buộc? Tôi để bạn tự trả lời trong lòng.

    Đoàn Minh Thắng. Tập 3 loạt trò chuyện Chuyện chưa kể với Hùng. Những điều anh kể chi tiết hơn, tôi để trong video bên trên.

  • Tập 2: Người Mỹ nói thật về nước Mỹ, hai mặt của một cường quốc

    Tập 2: Người Mỹ nói thật về nước Mỹ, hai mặt của một cường quốc

    Ở tập một, Hùng đã kể cho tôi nghe về Việt Nam, về cái ngày gia đình anh đặt chân tới đây năm 1995 và được đón bằng một sự thân thiện không ngờ. Nhưng tôi không muốn buổi trò chuyện của mình chỉ có một chiều.

    Nên ở tập này, tôi hỏi anh về chính quê hương anh, nước Mỹ. Cả cái hay lẫn cái dở. Tôi nói trước với anh: cứ nói thật, khen thì khen, mà chê thì cũng cứ chê. Anh cười, rồi kể. Những gì anh kể làm tôi suy nghĩ nhiều.

    Tập 2 buổi trò chuyện với Hùng · kênh Thắng ĐẬM.

    Niềm tự hào của một người Mỹ

    Hùng không giấu niềm tự hào về đất nước mình, và tôi thấy điều đó đẹp. Anh tự hào vì nước Mỹ là cường quốc số một thế giới về kinh tế, một đất nước hiện đại bậc nhất, nơi những cái mới nhất của nhân loại thường xuất hiện đầu tiên.

    Anh kể về một nước Mỹ có địa lý rộng lớn tới mức khó tưởng tượng. Đi từ đầu này sang đầu kia là cả một hành trình, băng qua đủ loại khí hậu, đủ loại phong cảnh, đủ loại con người. Một mảnh đất mà bạn có thể trải nghiệm gần như mọi thứ trên đời.

    Anh nói, không phải tự nhiên mà qua Mỹ học tập và làm việc là ước mơ, là lựa chọn của rất nhiều người trên thế giới. Ở đó có cơ hội, có sân chơi lớn, có chỗ cho người giỏi bung ra hết cỡ. Nghe anh kể, tôi hiểu vì sao người ta gọi đó là giấc mơ Mỹ.

    Hùng, một người Mỹ tự hào về quê hương mình
    Hùng, tự hào là người Mỹ, nhưng vẫn nói thật về cả hai mặt.

    Nhưng giấc mơ nào cũng có cái giá của nó

    Rồi anh nói tới mặt kia của tấm huy chương, thẳng thắn đúng như tôi đã nhờ.

    Cái giá đầu tiên là chi phí. Sống ở Mỹ vô cùng đắt đỏ. Từ chỗ ở, ăn uống, y tế, cho tới đủ thứ chi tiêu, tất cả đều là những con số lớn. Và anh nói một câu rất thật: ở Mỹ, nếu bạn không thật sự giỏi, cuộc sống sẽ rất khó khăn. Cái sân chơi lớn đó không dịu dàng với người yếu. Nó cho cơ hội, nhưng nó cũng đòi hỏi rất nhiều.

    Buổi trò chuyện tập 2 giữa Đoàn Minh Thắng và Hùng
    Buổi trò chuyện tập hai với Hùng, ngay tại quán Bản Mông.

    Và có một thứ, nước Mỹ thua xa Việt Nam

    Đây là phần làm tôi lặng đi khi nghe.

    Anh nói về sự an toàn. Việt Nam nhiều năm liền được bình chọn là một trong những quốc gia an toàn nhất cho khách du lịch. Còn nước Mỹ, theo lời anh, chưa bao giờ có được danh hiệu đó. Và anh không nói bằng số liệu suông. Anh nói bằng chính những gì anh đã sống qua.

    Anh kể, bản thân anh đã trải qua không biết bao nhiêu tình huống nguy hiểm ở Mỹ. Rồi anh kể một chuyện mà nghe xong tôi thấy ớn lạnh. Mới năm ngoái thôi, những vụ xả súng đâu đó gần nhà đã khiến đạn lạc bắn xuyên vào chính căn nhà của anh. Trong nhà lúc đó có vợ anh và bốn đứa con. Anh kể tới đây, giọng chùng hẳn xuống. Rất may, tất cả đều bình an.

    Tôi ngồi nghe mà nghĩ tới các con của mình. Một viên đạn lạc, xuyên vào nhà, nơi vợ con mình đang ở. Với chúng ta, đó là chuyện chỉ thấy trên phim. Với anh, đó là một đêm có thật trong đời.

    Sự bình yên mà mình đang có

    Anh so sánh hai cuộc sống, và tôi nghe mà thấm.

    Ở Việt Nam, anh nói, anh có thể thoải mái với mọi thứ xung quanh. Con cái anh có thể vô tư tiếp xúc với người lạ, chào hỏi, cười đùa, không phải nơm nớp đề phòng. Còn ở Mỹ thì không như vậy. Ở đó, anh và các con luôn phải giữ một sự cảnh giác nhất định với người xung quanh, vì xã hội phức tạp, có quá nhiều mảnh đời bất ổn, nhiều vấn đề mà một đứa trẻ lẽ ra không nên phải gánh sự đề phòng đó quá sớm.

    Nghe anh nói, tôi mới thấy cái điều mình vẫn coi là hiển nhiên, cho con ra đầu ngõ chơi, để con nói chuyện với cô bán hàng, tối muộn cả nhà đi ăn mà chẳng nghĩ ngợi gì, hoá ra lại là một thứ quý giá tới mức một người Mỹ phải ao ước.

    Hai mặt của một tấm huy chương

    Kết thúc buổi nói chuyện, tôi nhận ra một điều giản dị mà sâu.

    Không có đất nước nào chỉ toàn màu hồng. Nước Mỹ mạnh mẽ, hiện đại, rộng lớn, đầy cơ hội, nhưng đổi lại là chi phí đắt đỏ và một sự bất an mà người ta phải học cách sống chung. Việt Nam chưa giàu bằng, chưa hiện đại bằng, nhưng lại có thứ mà tiền không mua được: sự bình yên, và cái cảm giác được thả lỏng giữa những người quanh mình.

    Điều tôi biết ơn nhất sau hai tập trò chuyện với Hùng, là anh đã giúp tôi nhìn lại đất nước mình bằng một con mắt tỉnh táo hơn. Không phải để chê nước Mỹ, cũng không phải để tự mãn về Việt Nam. Mà để biết trân trọng đúng những gì mình đang có, và hiểu rằng mỗi lựa chọn sống đều có cái giá của nó.

    Vậy tôi để lại cho bạn câu hỏi của tập hai này. Nếu được chọn, bạn muốn một cuộc sống nhiều cơ hội hơn nhưng phải luôn đề phòng, hay một cuộc sống bình yên hơn nơi bạn có thể thả lỏng mà sống? Không có đáp án đúng, chỉ có điều bạn coi trọng nhất là gì.

    Đoàn Minh Thắng. Tập 2 loạt trò chuyện Chuyện chưa kể với Hùng, người Mỹ đã chọn Việt Nam. Còn nhiều điều anh kể mà tôi chưa gói hết vào bài, tôi để trong video bên trên.

  • Tôi từng nghĩ thầy là dân lùa gà, cho tới ngày tôi thật sự ngồi học Phạm Thành Long

    Tôi từng nghĩ thầy là dân lùa gà, cho tới ngày tôi thật sự ngồi học Phạm Thành Long

    Tôi viết bài này với một chút ngại, vì tôi sắp thành thật một điều không hay ho gì về chính mình. Nhưng tôi nghĩ, chỉ có thành thật thì câu chuyện mới đáng kể.

    Sự thật là: có một quãng thời gian, tôi từng nghĩ người thầy của tôi bây giờ, luật sư và diễn giả Phạm Thành Long, là một người “lùa gà”.

    Tôi biết tới thầy như bao người khác

    Tôi biết tới thầy y hệt rất nhiều người: qua mạng xã hội. Lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại thấy một video thầy dạy làm giàu, dạy tư duy. Và thú thật, hồi đó tôi lướt qua. Trong đầu tôi mặc định luôn: lại một ông dạy làm giàu trên mạng, chắc cũng như bao người khác thôi. Tôi không để tâm.

    Rồi có một cơ duyên làm tôi phải dừng lại.

    Vợ tôi có một người thầy. Với riêng tôi, anh ấy đã là một tấm gương, một người tôi ngưỡng mộ từ trước đó. Vậy mà một ngày tôi phát hiện ra: chính người tôi coi là idol ấy, lại là học trò của Phạm Thành Long.

    Điều đó làm tôi khựng lại. Nếu một người giỏi tới mức tôi phải ngưỡng mộ mà vẫn đi học ông ấy, thì hoặc là tôi đã nhìn sai, hoặc là có gì đó tôi chưa thấy. Tính tôi vốn tò mò. Tôi muốn tự mình kiểm chứng: ông này có thật sự giỏi không, hay chỉ là hào nhoáng bên ngoài.

    Tôi đi học với tâm thế khoanh tay

    Thế là tôi đăng ký. Ban đầu chỉ là vài khóa học lẻ.

    Đoàn Minh Thắng học tại Eagle Camp của Phạm Thành Long
    Những buổi học đầu tiên, tôi vẫn còn thử thách trong lòng.

    Nhưng tôi phải thành thật về cái tâm thế lúc đi học. Khi đó, tôi thấy mình đã là một người thành công so với tuổi. Tôi có sự nghiệp, có tiền, có tài sản. Nên tôi bước vào lớp không phải với tâm thế của một học trò. Tôi bước vào để “xem ông này là ai, ông dạy được cái gì”. Kiểu một người đứng khoanh tay, thử thách.

    Buồn cười là lần đầu đi học tôi còn ăn mặc chỉn chu như một nghệ sĩ, để còn chụp một tấm ảnh với thầy cho đẹp. Sau này khá nhiều anh em đồng đội kể lại, lần đầu gặp Thắng họ nghĩ tôi là nghệ sĩ, là người gì đó không giống số đông ở đây, và hơi khó gần. Tôi không trách họ. Đó đúng là tôi: tôi ít nói khi chưa thật sự biết người đối diện là ai. Còn khi đã quen, đã tin rồi, thì tôi nói nhiều lắm.

    Đoàn Minh Thắng và thầy Phạm Thành Long
    Tôi và thầy Phạm Thành Long.

    Rồi cái tôi của tôi tự rơi xuống lúc nào không hay

    Học thêm một, hai khóa nữa, cái thái độ khoanh tay của tôi tự nó rơi xuống lúc nào không biết. Tôi bắt đầu thật sự hiểu thầy. Hiểu thầy dạy cái gì, và quan trọng hơn, hiểu thầy có thể mang lại điều gì cho một người học nghiêm túc. Không phải mấy lời hứa hào nhoáng mà trước đó tôi tự gán cho thầy trong đầu. Mà là tư duy. Là cách nhìn cuộc sống, nhìn xã hội, nhìn đồng tiền, những thứ mà trước đó chưa ai khai mở cho tôi tới nơi tới chốn như vậy.

    Tôi nhận ra, người “lùa gà” trong đầu tôi ngày trước không phải là thầy. Đó là định kiến của chính tôi, cái định kiến tôi dán lên một người mà tôi còn chưa từng ngồi nghe cho tử tế một lần.

    Quyết định mà tới giờ tôi vẫn biết ơn

    Và tôi đưa ra một quyết định mà tới hôm nay tôi vẫn biết ơn chính mình vì đã dám: tôi đăng ký tham gia cộng đồng của thầy.

    Cộng đồng học viên của Phạm Thành Long
    Cộng đồng của thầy, nơi tôi học được nhiều hơn mình tưởng.

    Không chỉ để học thầy. Mà để được ở trong một cộng đồng tinh hoa, học từ những anh chị đi trước, những người cũng đang miệt mài trở nên tốt hơn mỗi ngày. Ở đó tôi hiểu ra một điều: người muốn đi xa thì khó mà đi một mình, và chọn đúng người để đi cùng, đúng người để học, nhiều khi còn quan trọng hơn cả sự nỗ lực.

    Với tôi, đó là một bước ngoặt của cuộc đời

    Tôi không nói quá. Ngày tôi chịu đặt cái tôi của mình xuống để thật sự làm một người học trò, đó là ngày cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác.

    Đoàn Minh Thắng tại chương trình của Phạm Thành Long
    Cho tới giờ, tôi vẫn đang đi trên con đường đó mỗi ngày.

    Cho tới bây giờ, tôi vẫn đi trên con đường ấy. Vẫn học, vẫn hi vọng, vẫn nỗ lực mỗi ngày để tạo ra một giá trị nào đó. Cho chính mình. Cho gia đình mình. Và nếu may mắn, cho cả xã hội. Tất cả bắt đầu từ một quyết định giản dị mà không hề dễ: chịu cúi mình xuống để trở thành học trò của một người thầy lớn.

    Nếu bạn đọc bài này mà cũng đang ở đâu đó trong cộng đồng của thầy, hẳn bạn hiểu tôi đang nói gì. Còn nếu bạn vẫn đang đứng ngoài, hoài nghi, y như tôi ngày trước, thì tôi chỉ xin kể lại câu chuyện của mình, không thuyết phục bạn điều gì cả.

    Tôi từng nghĩ thầy là dân lùa gà. Hôm nay, tôi gọi thầy là một trong những người thầy lớn nhất của đời mình. Khoảng cách giữa hai câu đó, hóa ra không nằm ở chỗ thầy đã đổi khác. Mà ở chỗ tôi đã chịu mở lòng ra để học.

    Đoàn Minh Thắng. Một học trò của luật sư, diễn giả Phạm Thành Long. Viết ở mục Người trong giới, về những người đã đi qua đời tôi và để lại một điều gì đó.