Giới thiệu

Ngày app ngân hàng của tôi hiện số âm

Có một con số tôi không bao giờ quên.

Không phải doanh thu. Không phải lượt xem. Là số dư tài khoản của tôi ngày hôm đó, với một dấu trừ đứng phía trước.

Âm.

Nếu bạn từng làm kinh doanh, từng rơi xuống tận đáy giếng, bạn sẽ hiểu cái áp lực đó không có từ ngữ nào tả đủ. Còn nếu bạn chưa từng, tôi mong bạn không bao giờ phải hiểu.

Tôi kể chuyện này không phải để than. Tôi kể vì tôi đoán bạn tới đây từ một video của tôi trên YouTube, và trong đầu bạn đang có một câu hỏi rất hợp lý: “Người này nói cũng hay, nhưng anh ta là ai? Có đáng tin không?”

Câu hỏi đúng. Tôi sẽ trả lời bằng sự thật, không phải bằng bản lý lịch đẹp.

Tôi không phải kẻ tay ngang

Trước khi kể phần đáy, tôi muốn bạn biết tôi xuất phát từ đâu.

Tôi học đại học, chuyên ngành Kế toán Tài chính. Ra trường, tôi vào làm kế toán cho một công ty xuất nhập khẩu nước ngoài. Công việc ổn định, lương ổn. Nhưng ngồi được một thời gian là tôi thấy ngộp. Cái nghề ngồi một chỗ, ngày nào cũng như ngày nào, không hợp với một người không bao giờ ngồi yên như tôi.

Tôi bỏ.

Tôi chuyển sang bộ phận kinh doanh của một công ty chuyên về cầu đường và xây dựng ở ngoài Bắc. Lần đầu tôi bước ra khỏi những con số trong sổ sách để ra ngoài gặp người, chốt việc, hiểu thị trường. Và tôi nhận ra mình thuộc về chỗ đó hơn.

Rồi tôi khăn gói vào Đà Nẵng, tự mình lập nghiệp.

Tôi từng có tất cả. Rồi mất gần hết.

Ở Đà Nẵng, tôi làm chủ. Quán karaoke chạy tốt. Tôi còn dồn tiền mua đất, xây một khu căn hộ cho thuê.

Nhưng tôi xây bằng tiền vay ngân hàng, trả dần, chứ không phải tiền có sẵn. Nhà đang xây dở thì Covid ập tới. Karaoke đóng cửa. Nguồn tiền để xoay dòng biến mất trong một đêm.

Còn lại là khoản nợ tiền tỷ, lớn lên mỗi ngày.

Tôi vay khắp nơi để cầm cự. Làm đủ thứ việc lặt vặt kiếm từng đồng lẻ trang trải. Một người đàn ông, vừa cưới vợ, ngồi nhìn tài khoản hiện số âm và tự hỏi: mình còn lại gì? Mình làm được gì mà người ta chịu trả tiền?

Đó là câu hỏi thay đổi cuộc đời tôi.

Từ ông chủ, tôi đi làm thuê

Tôi khăn gói vào Sài Gòn. Một mình. Vợ ở lại Đà Nẵng.

Nửa năm ở đó, tôi đi làm thuê đúng nghĩa. Từ người làm chủ hàng chục năm, tôi thành một nhân viên văn phòng bình thường, ngồi học lại từ đầu về Facebook, về quảng cáo, về mạng xã hội, về những dịch vụ của Meta mà trước đó tôi chưa từng đụng tới.

Vợ tôi ủng hộ. Không phải vì tin tôi sẽ giàu lại. Mà vì cô ấy nhìn thấy tôi đang mất dần ý chí, mất dần cả năng lực, và biết nếu cứ ở nhà tôi sẽ gục.

Tôi biết ơn cái nhìn đó tới giờ.

50 triệu, 4 cái máy tính, và một quyết định

Sau nửa năm, tôi về Đà Nẵng mở công ty riêng.

Vốn: 50 triệu. Không phải bố mẹ cho. Là tiền tôi vay của chị vợ. Vì thời điểm đó, quanh tôi không còn ai đủ tin để cho tôi mượn.

50 triệu ấy thành 4 chiếc máy tính cấu hình thấp, 4 cái bàn, và vài chữ dán tường. Đó là toàn bộ điểm xuất phát của tôi.

Khách tới cũng khá nhanh, vì tôi vốn có nhiều mối quan hệ. Nhưng năng lực và kinh nghiệm để họ thật sự tin tôi làm được nghề này thì còn mỏng. Job nhỏ, tiền ít. Tôi hiểu: quan hệ mở được cánh cửa, nhưng chỉ năng lực mới giữ người ta ở lại.

Nên tôi chọn một con đường không ai muốn đi.

Công thức của tôi, gói trong sáu chữ

Làm việc hết mình. Học tập hết sức.

Nghe sáo rỗng đúng không? Với tôi nó là thật tới từng giờ ngủ.

Suốt một hai năm đầu, tôi ngủ nhiều nhất 4 tới 5 tiếng một ngày. Có hôm chỉ 3. Nhân viên hết giờ hành chính là về. Tôi ở lại văn phòng một mình, học thêm, làm tới nửa đêm. Ngày này qua ngày khác.

Nhưng tôi không cày mù quáng. Tôi cày có công thức. Học từ nhiều thầy, trong đó có thầy Phạm Thành Long, rồi áp dụng từng bước một, đo kết quả, sửa cái sai. Chính vì làm có phương pháp mà con đường của tôi được rút ngắn lại, thay vì mò mẫm hết năm này qua năm khác.

Và từng bước một, mọi thứ đổi.

Nơi tôi đứng hôm nay

TST Marketing Agency của tôi giờ phục vụ hàng trăm doanh nghiệp khắp cả nước. Có những doanh nghiệp vốn điều lệ lên tới hàng trăm tỷ, chúng tôi cũng đang đồng hành. Chúng tôi làm như đội in house của khách, không phải nhà cung cấp bên ngoài.

Doanh số công ty hiện đang rất lớn. Từ con số âm ngày nào.

Rồi tôi bước tiếp sang một thứ khó hơn: xây thương hiệu cá nhân trên mạng xã hội. Lại đi học rất nhiều thầy, lại làm từng bước, và sau hơn một năm mới có những kênh mang tên tôi như bây giờ.

Còn khả năng đứng nói trước đám đông, nói một mạch không cần kịch bản? Càng không phải trời cho. Nó là kiến thức góp nhặt khắp nơi, cộng với trải nghiệm thật, cộng với những đêm dài đứng trước gương tự tập nói, và hàng nghìn video tôi tự quay trong đó nói vấp, nói ngọng, nói dở tới mức muốn xoá. Cái tôi bạn thấy hôm nay là kết quả của hàng nghìn lần nói chưa hay.

Không có phép màu ở đây. Chỉ có công thức và sự bền bỉ.

Điều tôi sợ nhất, và điều giữ tôi đứng dậy

Cả giai đoạn đó, tôi chỉ sợ hai điều.

Sợ không trả hết được nợ. Và sợ bị vợ coi thường.

Vợ tôi đồng hành thật lòng. Nhưng cũng có những quãng dài cô ấy chán nản, vì tưởng lấy chồng là có chỗ dựa, hoá ra lại gặp một người tay trắng. Tôi không trách. Tôi chỉ lấy nỗi sợ đó làm nhiên liệu.

Hôm nay nợ đã khác, và ánh mắt vợ nhìn tôi cũng đã khác. Đó là phần thưởng lớn hơn mọi con số.

Còn bạn thì sao?

Tôi kể hết những điều này không phải để bạn thương tôi.

Mà vì tôi tin: nếu một người từng ở đáy giếng nợ tiền tỷ, ngủ 3 tiếng, khởi nghiệp lại bằng 50 triệu vay mượn, vẫn đi lên được, thì bạn cũng có cửa. Miễn là bạn làm có công thức, thay vì mò mẫm.

Nổi tiếng sớm trên mạng xã hội, kiếm được tiền từ nó, và tự tin nói trước đám đông. Ba thứ đó không phải năng khiếu bẩm sinh. Chúng có công thức. Công thức tôi đã trả giá bằng cả một giai đoạn tăm tối để rút ra.

🎁 Món quà miễn phí tôi dành tặng bạn

Bộ tài liệu: làm được đúng những gì tôi đã làm

Để lại họ tên và email, tôi gửi bạn cách xây kênh nổi tiếng trên mạng xã hội, kiếm tiền từ nó, và nói tự tin trước đám đông.

Không lý thuyết sao chép từ sách. Không nội dung AI viết rồi đăng. Chỉ có những gì tôi đã làm, đã thất bại, và đã học được.
Đoàn Minh Thắng. Founder TST Marketing Agency. Người xây cộng đồng 1992. Sinh năm 1992.
© 2026 Đoàn Minh ThắngYouTubeTikTokFacebook