Category: Marketing chuyên sâu

  • Marketing không chỉ để thu tiền về túi, mà để xây tài sản thương hiệu trăm năm

    Marketing không chỉ để thu tiền về túi, mà để xây tài sản thương hiệu trăm năm

    Trong một căn phòng, có hơn hai mươi người ngồi trước mặt tôi. Họ đều là chủ doanh nghiệp, từ những công ty nhỏ vài người cho tới những doanh nghiệp có hơn ba trăm nhân sự chính thức. Mỗi người là một chuyên gia thực thụ trong lĩnh vực của họ, người làm nông sản, người làm mỹ phẩm, người sản xuất, người dịch vụ.

    Và họ tìm tới tôi. Không phải để tôi dạy họ cách quản lý nhân sự, cũng không phải để tôi dạy họ làm sao cho sản phẩm tốt hơn. Những việc đó là chuyên môn của họ, họ giỏi hơn tôi rất nhiều. Họ tìm tới tôi với đúng một vai trò: một người làm marketing.

    Việc của tôi là giải phóng tư duy marketing cho người chủ

    Phần lớn các anh chị chủ doanh nghiệp mà tôi gặp đều rất giỏi làm ra sản phẩm, nhưng lại bị mắc kẹt khi nghĩ về chuyện tiếp thị. Họ loay hoay giữa việc quản lý, điều hành, vận hành, và tự hỏi vì sao sản phẩm tốt như vậy mà doanh thu vẫn không bật lên được.

    Việc của tôi là gỡ đúng nút thắt đó. Tôi không ôm phần chuyên môn của họ. Tôi giúp họ giải phóng tư duy về marketing, để họ nhìn ra con đường đưa sản phẩm của mình đến với khách hàng, và gia tăng doanh thu một cách bền vững nhờ tiếp thị. Đặc biệt là marketing online, nơi mà tôi tin phần lớn dư địa tăng trưởng của doanh nghiệp Việt đang nằm ở đó.

    Góc làm việc mỗi ngày của tôi, nơi tôi soạn từng buổi kèm tư duy marketing cho các chủ doanh nghiệp.
    Góc làm việc mỗi ngày của tôi, nơi tôi soạn từng buổi kèm tư duy marketing cho các chủ doanh nghiệp.

    Tôi lấy gì ra để ngồi ở vị trí đó

    Tôi không nói lý thuyết suông. Hơn mười năm làm công ty marketing agency, tôi đã trực tiếp tiếp cận và vận hành marketing cho hàng trăm doanh nghiệp thuộc đủ mọi ngành nghề. Tôi đã đứng ở chỗ thắng, và cũng đã nếm những chiến dịch không như ý.

    Chính cái vốn thực chiến đó, chứ không phải vài cuốn sách, cho tôi đủ kiến thức, kinh nghiệm và trải nghiệm để ngồi cùng một người chủ, nghe câu chuyện của họ, và cùng họ tư duy ra cách tiếp thị tối ưu nhất cho chính sản phẩm của họ. Mỗi doanh nghiệp là một bài toán riêng, không có công thức sao chép, và tôi trân trọng điều đó.

    Câu tôi luôn nói với học viên của mình

    Có một câu tôi nhắc đi nhắc lại trong mỗi buổi học, vì tôi tin nó là gốc rễ của mọi thứ:

    Marketing không phải chỉ hướng tới việc thu tiền về túi, mà marketing còn là để phát triển thương hiệu lâu bền cho sản phẩm của bạn. Đó mới là tài sản giá trị trăm năm.

    Rất nhiều người làm marketing chỉ chạy theo những chiến dịch ngắn hạn, ăn xổi, đốt tiền để có đơn hàng hôm nay rồi ngày mai lại trắng tay. Tôi không phủ nhận doanh thu, doanh thu là oxy của doanh nghiệp. Nhưng nếu chỉ chăm chăm thu tiền mà không xây thương hiệu, thì bạn mãi mãi phải bắt đầu lại từ đầu sau mỗi chiến dịch.

    Thương hiệu mới là thứ ở lại. Là cái tên mà khách hàng nhớ, tin, và tự tìm đến ngay cả khi bạn ngừng quảng cáo. Đó là tài sản mà một doanh nghiệp có thể để lại qua nhiều thế hệ.

    Marketing bền vững không ồn ào, nó là việc làm đều đặn mỗi ngày để xây một cái tên ở lại lâu dài.
    Marketing bền vững không ồn ào, nó là việc làm đều đặn mỗi ngày để xây một cái tên ở lại lâu dài.

    Thuê công ty tôi, hay để nhân sự học trực tiếp, đều có giá trị như nhau

    Nhiều anh chị hỏi tôi nên thuê hẳn công ty của tôi về làm, hay cử nhân sự của mình bỏ thời gian ra học trực tiếp từ tôi. Tôi luôn trả lời thật lòng: cả hai con đường đều có giá trị như nhau.

    Thuê công ty, bạn có một đội ngũ vận hành ngay. Cho nhân sự đi học, bạn xây được năng lực marketing nằm lại bên trong doanh nghiệp của mình. Cái nào cũng đáng, tuỳ vào giai đoạn và nguồn lực của bạn.

    Nhưng có một điều tôi muốn bạn khắc cốt ghi tâm hơn cả hai lựa chọn trên. Điều tồi tệ nhất không phải là làm marketing sai. Điều tồi tệ nhất là đứng yên, sợ sai nên không làm gì cả, để đối thủ đi trước mình từng ngày.

    Vì vậy, câu cuối cùng tôi luôn gửi tới mọi chủ doanh nghiệp là: thà làm sai còn hơn không làm gì. Làm sai thì sửa, và mỗi lần sửa bạn giỏi lên. Còn không làm gì, bạn chỉ có đúng một kết quả, là ở lại phía sau.

    Đoàn Minh Thắng. Hơn mười năm làm marketing agency, đồng hành cùng hàng trăm doanh nghiệp đa ngành, và đang trực tiếp kèm tư duy marketing cho các chủ doanh nghiệp.

  • Tôi học marketing vì hết đường, không vì đam mê

    Tôi học marketing vì hết đường, không vì đam mê

    Nếu bạn sắp thuê một người làm marketing, hoặc định tự học nó để cứu công việc của mình, tôi kể bạn nghe tôi bắt đầu từ đâu. Không phải từ một khóa học. Từ một buổi tối tôi ngồi trong cái quán đã tắt đèn, không biết ngày mai lấy gì mà sống.

    Trước Covid, tôi không biết marketing là gì. Tôi kinh doanh karaoke, quản lý mấy căn hộ cho thuê. Thu nhập ổn. Tôi tưởng đời mình cứ thế mà trôi.

    Rồi Covid đến.

    Quán đóng cửa. Không phải một tháng, hai tháng. Gần ba năm. Tiền thuê mặt bằng vẫn chạy đều mỗi tháng như một cái đồng hồ không ai tắt được. Tôi thì vừa lập gia đình. Cái áp lực của một người đàn ông mới có vợ mà nhìn tài khoản cạn dần từng tuần, ai từng đi qua sẽ hiểu. Nó không gào lên. Nó âm ỉ. Nó dựng bạn dậy lúc ba giờ sáng.

    Tôi không còn cái phao nào. Nghề cũ nằm im. Chẳng ai thuê một ông chủ karaoke đang thất nghiệp.

    Nên tôi làm cái duy nhất còn làm được: học một nghề mới. Từ số 0.

    Đội TST Media quay dựng nội dung tại phòng gym của khách hàng

    Tôi học marketing như người bị đẩy xuống nước học bơi

    Không có kế hoạch năm năm. Không có đam mê cháy bỏng gì cả. Chỉ có một câu hỏi lặp lại mỗi sáng: hôm nay kiếm được đồng nào chưa.

    Tôi mở YouTube học chạy Facebook Ads. Cầm cái điện thoại tự quay, tự chụp ở mức thợ. Ngồi tới khuya học thiết kế. Học viết content bằng cách viết dở, đăng lên, thấy không ai bấm vào, rồi viết lại. Sai chỗ nào sửa chỗ đó, từng lỗi một.

    Tôi không phải người giỏi nhất phòng. Tôi tự biết điều đó. Nhưng tôi là người không ngồi yên được.

    Về sau tôi có đi học bài bản hơn để hệ thống lại những thứ mình đã mò mẫm. Nhưng cái nền, cái khiến tôi hiểu nghề này tới tận xương, không đến từ lớp học nào. Nó đến từ ba năm tôi buộc phải bán để sống.

    Điều không một khóa học nào dạy tôi

    Đây là chỗ tôi muốn nói thật, vì với tôi marketing “chuyên sâu” nằm ở đây, chứ không nằm ở mấy thuật ngữ nghe cho kêu.

    Khi bạn buộc phải bán một thứ để nuôi gia đình, bạn nhìn marketing khác hẳn người coi nó là một cái nghề đi làm công ăn lương.

    Tôi rút ra ba điều. Và ba điều đó, tới hôm nay, vẫn là thứ tôi mang theo mỗi lần làm cho một khách hàng.

    Một. Quảng cáo không cứu được một sản phẩm dở. Nó chỉ giúp bạn đốt tiền nhanh hơn. Rất nhiều chủ doanh nghiệp đổ tiền chạy Ads rồi tưởng đó là làm marketing. Không phải. Quảng cáo chỉ khuếch đại cái đang có. Cái đang có tốt, nó nhân lên. Cái đang có dở, nó chỉ phơi ra cho nhiều người thấy nhanh hơn thôi.

    Hai. Người ta không mua sản phẩm. Người ta mua sự an tâm. Một người mẹ dắt con đi trám răng, thứ chị ấy mua không phải là “miếng trám”. Là cảm giác con mình không đau, và có một người chuyên nghiệp thật sự lo cho con mình. Một người bước vào quán tối thứ bảy, họ không mua ly rượu. Họ mua một buổi tối để thở, để quên cái tuần vừa rồi. Nếu bạn chỉ nói về sản phẩm, bạn đang nói chuyện với cái đầu. Marketing chạm là khi bạn nói được với chỗ người ta đang thật sự lo.

    Ba. Làm cho khách như làm cho chính mình. Tôi không đứng ngoài như một nhà cung cấp giao hàng xong rồi đi. Tôi bước vào bên trong doanh nghiệp của khách, làm như một người trong nhà. Vì tôi đã từng ngồi trong cái quán tắt đèn của chính mình, tôi hiểu nỗi sợ của một người chủ khi tháng này chưa biết lấy gì trả lương. Cái hiểu đó không dạy được. Phải sống qua mới có.

    Đoàn Minh Thắng cùng đội đồng hành với doanh nghiệp khách hàng

    Từ cái quán tắt đèn tới hàng trăm doanh nghiệp

    Giờ tôi và đội của mình đồng hành cùng hàng trăm doanh nghiệp khắp cả nước. Nha khoa, F&B, phòng gym, bán lẻ, có nơi quy mô vốn tới hàng trăm tỷ. Nhưng cách tôi làm không đổi so với ngày đầu ngồi mò từng cái nút trên Facebook Ads.

    Tôi vẫn coi vấn đề của khách là vấn đề sống còn của mình. Vẫn làm như người nhà, không phải người ngoài.

    Có một thứ nữa tôi tin, và nó không liên quan gì tới marketing mà lại liên quan tất cả: kỷ luật. Tôi tập gym mười bảy năm liên tục, chưa bỏ. Cùng một thứ kỷ luật đó, tôi mang vào nghề. Làm một việc đủ lâu, đủ thật, làm cả những hôm không muốn làm. Không có con đường tắt nào mà tôi thấy đi được lâu.

    Đội ngũ TST Marketing Agency của Đoàn Minh Thắng

    Nếu bạn đang ở dưới đáy của mình

    Tôi viết bài này không phải để bán cho bạn thứ gì. Tôi viết vì tôi biết ngoài kia có người đang ngồi đúng chỗ tôi từng ngồi mấy năm trước. Nghề cũ đã tắt, nghề mới chưa thấy đâu, và bạn đang tự hỏi bắt đầu lại ở tuổi này có muộn quá không.

    Tôi luôn trả lời câu đó đúng một cách, giờ tôi nói lại với bạn.

    Muộn nhất, là ngày bạn quyết định không bắt đầu.

    Covid lấy của tôi cái quán. Nhưng chính lúc trắng tay đó, tôi mới học được cái nghề nuôi tôi tới hôm nay, và học được một điều đơn giản: bạn không cần giỏi nhất để bắt đầu. Bạn chỉ cần không ngồi yên.

    Đoàn Minh Thắng, người từng mất nghề trong Covid và học lại marketing từ số 0.